nua doi thanh tinh

Nửa Đời Thanh Tình. Hiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc sắc. Truyện nói về nửa đời trước sống ở thế kỷ 21, gia đình bình thường, sau khi tốt nghiệp một trường đại học hạng ba thì làm một cô trợ lý quèn, an phận nhỏ bé như ĐÔI NÉT VỀ THẨM MỸ QUỐC TẾ THANH HẰNG. Sở hữu đội ngũ kỹ thuật viên nhiều kinh nghiệm, hệ thống công nghệ làm đẹp hiện đại và phong cách phục vụ chuyên nghiệp, Thẩm mỹ Quốc Tế THANH HẰNG tự hào là hệ thống Thẩm mỹ viện uy tín tại Việt Nam, mang đến vẻ Video TikTok từ TĂNG SĨ MỘC (@nua.doi.vo.minh): "Hoa tươi xin tăng cho người Nụ cười tôi tặng cho đời thanh cao Giữa dòng lốc xoáy trần lao Tặng nhau một tấm lòng bao NGHĨA TÌNH. TSM". nhạc nền - TĂNG SĨ MỘC. Thuê xe máy. Ở Pleiku có rất nhiều địa chỉ cho thuê xe máy uy tín chất lượng. Mình được chị chủ giới thiệu thuê xe tại địa chỉ 37 Nguyễn Tất Thành - Sđt: ‭0966108777‬ (Anh chủ giao xe và lấy xe tận nơi luôn, vô cùng nhiệt tình và dặn dò kĩ mình cách đi lại tại đây) - Giá xe là 150k/ngày (Mình thấy hơi Thế nhưng, Nghê Bình không ngờ tình yêu chân thành của mình chỉ đổi lấy sự phản bội. Chuyện Trần Khải Ca ngoại tình, cả đoàn làm phim "Phong Nguyệt" không ai là không biết. Một người trong đó còn viết thư gửi cấp trên tố cáo mối quan hệ sai trái của cặp đôi. Augsburger Allgemeine Bekanntschaften Er Sucht Sie. Giới thiệu Ebook Tác giả Giản Lan Thể loại Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại Nguồn Kites Trạng thái Full Chương cuối Quyển 1 – Chương 206Giới thiệu truyệnThể loại Thanh xuyên, điền văn, tình cảm nhẹ nhàng, HESố chương 206“Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại. Ai, hôn lên mắt ta, che chở ta nửa kiếp lênh đênh.” —— dẫnHiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc đời sống tại thế kỷ 21, gia đình tam lưu bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học làm một trợ lý quèn, vừa an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến nàng biết được một cô gái tầm thường mơ tưởng thứ hạnh phúc xa vời sẽ nhận được sự chế nhạo của ông Trời. Sau khi cửa nát nhà tan mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn trong tưởng đời sống tại triều Đại Thanh, dưới triều vua Khang Hi, là một nô tỳ tiện tịch tên Vân Yên trong phủ của Tứ a ca. Những cô gái Thanh xuyên, yêu hận tình thù với các a ca của nhà Ái Tân Giác La, nàng đã từng thấy. Có thể nàng không có mỹ mạo của một cô gái xuyên không, càng không có ngạo khí của một nữ xuyên không, nàng luôn luôn hèn mọn thấp đầu quỳ gối.“Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch!” Nàng hoảng sợ rút tay mình về, quỳ phục bên chân Tứ a ca Dận Chân.“Là ai” Dận Chân cúi đầu vuốt ngọc ban chỉ trên ngón tay trái của mình, “Lão Bát, lão Cửu, hay là lão Thập tứ? Hoặc là, còn có lão Thập Tam.”Nàng cứng đờ cả người, đầu ra sức dập xuống mặt đất, nước mắt nhỏ trên nền đất lạnh băng. “Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch, thật sự không xứng hầu hạ gia.”Dận Chân dùng sức kéo nàng dậy từ trên đất, ánh mắt đe doạn nhìn nàng “Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi đã là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân ta, cả đời đều là của ta.”Mỗi đêm, nàng vì hắn mài mực khoác thêm áo, thay quần áo rửa sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng luôn chong một ngòn đèn nhỏ, ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài thư phòng của hắn, tiễn hắn đến phòng của những người phụ nữ khác, rồi lại chờ hắn trở những năm tháng Khang – Ung dài đằng đẵng, nàng vẫn luôn đi sau lưng hắn một bước xa, mi mục thanh đạm đầu cúi lúc đối mặt với sinh tử lại quyết tuyệt, dường như đều khiến người có ảo giác không chút nào ham sống, một người con gái bất cứ lúc nào có thể ngoảnh đầu biến vài người giống như một chén trà xanh, uống ngày càng lâu, càng có thói quen ỷ có nàng ở, chính là cả mọi người đều biết, đây là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân hắn, là nha đầu buộc tại sinh mạng của Ebook Nửa Đời Thanh Tình – Giản Lan FullEbook Nửa Đời Thanh Tình – Giản Lan – Full Epub – FullEbook Nửa Đời Thanh Tình – Giản Lan – Full Prc/Mobi – FullEbook Nửa Đời Thanh Tình – Giản Lan – Full Pdf – Full Trích dẫn Trên con đường nhỏ bên ngoài cửa sổ, chiếc lò trắng trước quầy hàng đang bốc khói nghi ngút, đám trẻ con sôi nổi rộn rã vây xung quanh. Người bán hàng đứng sau bếp lò nở nụ cười hiền hậu dùng muôi vẽ hình gì đó lên bàn, làn khói mờ ảo che khuất khuôn mặt của anh ta. Vân Yên nhìn vô cùng say sưa, cho đến khi bọn họ biến mất trong tầm bán hàng kia cũng chín chắn hơn còn đứa bé đó thì sao? Năm đó cậu nhóc muốn vẽ bức tranh đường hình Vân Yên, bây giờ cậu nhóc đã cao bao nhiêu rồi? Dáng vẻ ra sao rồi?Vân Yên phục hồi lại tinh thần, nhận ra ánh mắt của Dận Chân đã từ ngoài cửa sổ quay trở về khuôn mặt nàng, liền cúi thấp đến gần ngoại ô phía tây, bầu không khí càng trong lành. Cảnh vật xung quanh thu vào trong tầm mắt hấp dẫn muốn nhìn mãi không xuống xe, Dận Chân ôm eo Vân Yên bế khỏi xe ngựa, nhẹ nhàng đặt Yên vừa mới đứng vững, tầm mắt bao quát xung quanh, trong lòng xúc động, tinh thần thoải mái thanh đất này, trong con mắt của những người tinh tường quả thật là non nước hữu tình, là mảnh đất vô cùng tốt được ông trời ưu đãi!Nơi đây là khu đất triều đại trước để lại, giống như một mảnh ngọc chưa mài tuyệt đẹp có giá liên thành, chỉ đợi người có tài năng trác tuyệt đến khai phá sức hấp dẫn khuynh thế của nó!Dận Chân đứng một lát thì có nô tài tiến đến chào đón thỉnh an. Dận Chân phẩy tay, rồi cất bước đi vào. Vừa mới đi được một bước, chợt quay người lại nhìn Vân Yên vẫn đứng nguyên tại chỗ, khóe môi bất giác cong lên- Vân người được dẫn vào trong, Dận Chân thuận tay lấy bản vẽ hoa viên từ tay hạ nhân, sau đó đứng nói chuyện với một vài người đàn ông trẻ tuổi. Ngón tay thon dài của chàng thỉnh thoảng chỉ vào một điểm nào đó trên bản vẽ, có khi thì ngẩng đầu lên chỉ về một nơi nào đó non xanh nước biếc phía xa xa. Trên khuôn mặt trầm tĩnh nghiêm túc và chuyên chú đến gợi Yên vẫn đứng sau lưng Dận Chân, lặng yên nghe bọn họ bàn bạc về thiết kế xây dựng hoa viên, thưởng thức tài hoa của những nhà thiết kế thời cổ đại, ánh mắt thỉnh thoảng dừng trên khuôn mặt góc cạnh của Dận Chân. Không ai biết rằng, chỉ là một nô tài xoàng xĩnh không đáng để mắt tới như vậy lại có thể nghe hiểu những điều bọn họ Chân gật đầu, rồi hơi phất tay. Những người đàn ông trẻ tuổi đó lui xuống. Chàng xoay người lại, gió xuân phổi bay tà áo chàng- Lại Yên đi theo Dận Chân vào trong mảnh đất xây hoa viên, càng đi vào sâu tầm mắt càng được mở rộng, lúc này Vân Yên mới nhận ra nơi này lại rộng đến vậy, dù bây giờ mới bắt đầy xây nhưng đã mang đậm khí chất hoàng nước lớn được đánh dấu trên bản vẽ xuất hiện trước mắt nàng, nhưng đường cong trên bản vẽ sao có thể tuyệt đẹp như nàng đã hình dung? Dòng nước màu xanh biếc giống như một viên trân châu quý giá, quả thật là dùng ngọc bích để khảm lên một vùng rộng Chân kéo Vân Yên đến bên bờ hồ, nàng mới hoàn hồn nhìn chiếc thuyền tinh xảo trước mặt, thân thuyền màu đỏ sẫm, hoa văn được chạm rỗng tinh tế, rọi bóng xuống hồ nước trong ánh nắng ngày xuân, rực rỡ rạng Chân vén áo bào bước lên thuyền, sau đó đỡ Vân Yên lên, con thuyền mới chầm chậm rời khỏi bờ, xuôi theo dòng nước đến nơi non xanh nước biếc tĩnh Chân lặng yên đứng ở đầu thuyền, cầm bản vẽ trong tay, ánh mắt xa xăm. Bóng lưng chàng đơn độc cứng cỏi. Tà áo bay trong gió, đẹp tựa như trong Yên không vào khoang thuyền, cũng không đi lên làm phiền chàng. Bóng dáng gầy gò nhỏ bé của nàng đứng chếch trên mạn thuyền phía sau chàng, quay đầu ngắm nhìn một màu xanh rì ở hai bên bờ, dưới ánh nắng mùa xuân, giữa nước và trời muôn màu muôn vẻ như trong một giấc đi vào trong núi, xung quanh là những hòn đảo nhỏ nằm rải rác. Những gợn sóng lăn tăn khi con thuyền rẽ sóng cũng khiến nàng nhìn đến chăm chú, tim đập loạn nhịp. Nhưng suy nghĩ không biết đã phiêu dạt đến nơi đôi tay bỗng nhiên nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, Vân Yên giật mình cơ thể cứng đờ, vành tai đã đỏ ửng, đến cả lông tơ trên người cũng dựng đứng lên, xoay nửa người lại muốn lùi lồng ngực ấm áp vững chãi đã dán lên cơ thể nàng, mang theo sự thân thiết dịu dàng nhưng không được phép chối quá chặt, nhưng cũng không quá hờ Chân ngầm chấp nhận sự chống cự của Vân Yên, nửa ôm người nàng, cúi đầu đặt cằm lên đỉnh đầu Thích nơi này không?Giọng nói chàng vẫn trầm thấp đến vậy, trong trẻo như Yên hơi nghiêng mặt gật đầu, muốn xoay người lại nhưng Dận Chân đã ôm chặt thắt Vậy sau này chúng ta sẽ đưa Tứ Nghi Đường đến đây nhé, xuân nghi hoa, hạ nghi phong, thu nghi nguyệt, đông nghi tuyết, tứ nghi nhân gian 1.Giọng chàng trầm thấp giống như thi nhân đang ngâm nga một câu thơ về thiên nhiên, tình cảm, du dương, nhẹ nhàng, ấm áp xiết thở của chàng thổi qua tai Vân Yên, vô tình nhưng lại giống như cố ý, những nơi hơi thở đi qua đều khẽ khàng run rẩy. Ánh mắt Dận Chân chạm tới làn da mịn màng hơi ửng đỏ phía sau tai, đặt môi mình lên đó, nhẹ nhàng hôn. Đầu lưỡi chàng lướt qua nơi lõm mềm mại phía sau tai, rồi ngậm hờ vành tai xinh xắn cong cong như vỏ sò. Tư vị thật khó nói, quyến rũ đến kì đột nhiên thân mật như vậy khiến trong người Vân Yên như có một dòng điện mạnh xẹt qua. Vân Yên giật nảy mình, cả cơ thể run rẩy, tiếng nghẹn ngào không ngăn được bật khỏi đôi môi- Tứ gia!Chàng ôm nàng vào lòng, gò má dán chặt vào gáy nàng. Chàng hôn mạnh, đầu lưỡi như mang theo dòng điện, theo bản năng liếm từ vành tai, dần dần đi sâu vào trong nức nở tắc nghẹn nơi cổ họng, trong cơ thể Vân Yên có thứ gì đó căng cứng giống như sợi dây đàn, trong nháy mắt đứt thành từng mảnh, lửa nóng như giống như từng cơn thủy triều đột ngột đánh úp tớiHành động của người đàn ông trong khung cảnh núi sông tươi đẹp đến dường vậy còn mê người hơn cả hoan ái giữa những người bình Yên run rẩy đứng không vững, đầu óc choáng váng giống như viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng tạo thành những con sóng lăn tăn, đầu ngón tay trở nên trắng bệch, nhưng không dám lớn tiếng gọi chàng, trên đầu thuyền trống vắng không người có thể nghe thấy rõ ràng tiếng mái chèo khua thành từng nhịp của người lái nơi cuối hôn của Dận Chân vẫn dai dẳng, thiêu đốt từng nơi đi qua. Rồi đôi môi chàng rời đi, bàn tay xoay người Vân Yên lại. Vân Yên tưởng rằng chàng cuối cùng cũng buông tay, muốn đẩy chàng ra, nhưng hai chân như bị rút hết sức lực, nàng lảo đảo rồi mới phát hiện ra mình sắp ngã về phía sau. Dận Chân tỉnh lại trong cơn mê say, trong nháy mắt nhanh chóng bắt lấy tay nàng. Trên đầu thuyền có hai bóng dáng cùng rơi xuống hồ, “tõm” một tiếng, bọt nước tung bay trong khoảng không ——Trong phút chốc nước hồ mát lạnh vây xung quanh Vân Yên, một khắc này tất cả những sợ hãi hoảng loạn xâm chiếm tâm trí nàng. Nàng cảm nhận được cơ thể mình đang chìm xuống, nước ở xung quanh đè ép màng nhĩ và suy nghĩ. Một giây đồng hồ này dài tưởng như một thế bàn tay người ấy vẫn chưa từng buông khỏi cổ tay nàng, nàng nhận ra cơ thể của mình đang được ôm chặt rồi kéo lên, mở mắt ra là nhìn thấy khuôn mặt của làn nước trong trẻo, chỉ là một cái chớp mắt như vậy. Chàng bơi tới, một tay nâng nàng lên, rồi đôi môi áp xuống, truyền không khí nóng, lạnh ôm chặt nàng vào lòng, hai người nổi trên mặt nước, thở mạnh từng hơi. Tay chàng đặt bên eo nàng, để hai chân nàng vòng qua lưng mình, rẽ làn nước, bơi đến bên chiếc ánh mặt trời, những giọt nước chảy xuống từ tóc và gò má hai người, óng ánh lóa ngươi trong đôi mắt chàng giống như đá vỏ chai 2, vừa sâu thẳm như đại dương vừa tuyệt đẹp đến hoàn hảo. Vân Yên nhẹ nhàng thở ra từng hơi, lúng túng cắn môi. Hai chân vẫn vòng qua bờ eo gầy của chàng, hơi run nô tài trên thuyền hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch muốn xuống, nhưng Dận Chân đưa tay ra ngăn cản. Trên khuôn mặt chàng nở nụ cười lạnh lùng, khiến lòng người kinh hãi.– HẾT CHƯƠNG 86 –1 Câu gốc 春宜花, 夏宜风, 秋宜月, 冬宜雪, 四宜人间. Tạm dịch nghĩa Mùa xuân hoa nở khắp vườn, mùa hạ với những cơn gió mát, mùa thu trăng sáng vằng vặc, mùa đông tuyết trắng phủ khắp nơi, sống ở đây đây bốn mùa đều khiến lòng người dễ câu thơ đầu xuất phát từ bài thơ “Tứ Nghi Thư Ốc” được Càn Long sáng tác vào năm 1744 năm Càn Long thứ chín. Tứ Nghi Thư Ốc hay phòng sách Tứ Nghi là một trong mười bốn cảnh đẹp của Viên Minh Viên, gồm 5 tòa nhà, chính điện gọi là An Lan Viên.2 Đá vỏ chai hay còn gọi là Obsidian, là một dạng thủy tinh núi lửa tự nhiên được tạo ra ở dạng đá mác ma phun trào. Hiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc đời sống tại thế kỷ 21, gia đình tam lưu bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học làm một trợ lý quèn, vừa an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến nàng biết được một cô gái tầm thường mơ tưởng thứ hạnh phúc xa vời sẽ nhận được sự chế nhạo của ông Trời. Sau khi cửa nát nhà tan mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn trong tưởng đời sống tại triều Đại Thanh, dưới triều vua Khang Hi, là một nô tỳ tiện tịch tên Vân Yên trong phủ của Tứ a ca. Những cô gái Thanh xuyên, yêu hận tình thù với các a ca của nhà Ái Tân Giác La, nàng đã từng thấy. Có thể nàng không có mỹ mạo của một cô gái xuyên không, càng không có ngạo khí của một nữ xuyên không, nàng luôn luôn hèn mọn thấp đầu quỳ gối.“Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch!” Nàng hoảng sợ rút tay mình về, quỳ phục bên chân Tứ a ca Dận Chân.“Là ai” Dận Chân cúi đầu vuốt ngọc ban chỉ trên ngón tay trái của mình, “Lão Bát, lão Cửu, hay là lão Thập tứ? Hoặc là, còn có lão Thập Tam.”Nàng cứng đờ cả người, đầu ra sức dập xuống mặt đất, nước mắt nhỏ trên nền đất lạnh băng. “Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch, thật sự không xứng hầu hạ gia.”Dận Chân dùng sức kéo nàng dậy từ trên đất, ánh mắt đe doạn nhìn nàng “Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi đã là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân ta, cả đời đều là của ta.”Mỗi đêm, nàng vì hắn mài mực khoác thêm áo, thay quần áo rửa sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng luôn chong một ngòn đèn nhỏ, ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài thư phòng của hắn, tiễn hắn đến phòng của những người phụ nữ khác, rồi lại chờ hắn trở những năm tháng Khang – Ung dài đằng đẵng, nàng vẫn luôn đi sau lưng hắn một bước xa, mi mục thanh đạm đầu cúi lúc đối mặt với sinh tử lại quyết tuyệt, dường như đều khiến người có ảo giác không chút nào ham sống, một người con gái bất cứ lúc nào có thể ngoảnh đầu biến vài người giống như một chén trà xanh, uống ngày càng lâu, càng có thói quen ỷ có nàng ở, chính là cả mọi người đều biết, đây là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân hắn, là nha đầu buộc tại sinh mạng của hắn. Vân Yên và và mấy cô bé Phúc Nhi, Bích Nguyệt đều là tiện tịch, đều là những nha hoàn làm việc nặng thấp kém nhất trong điền trang. Những nha hoàn khác thường xem thường bọn họ, đùn đẩy tất cả các công việc nặng nhọc dơ bẩn nhất cho họ Vân Yên, ngươi chuyển toàn bộ củi vào nhà bếp đi, nhanh lên một chút, chậm chạp là biết tay đại nha hoàn ăn mặc đơn giản chỉnh tề tay chống eo kiêu ngạo sai bảo nàng. Vân Yên buông cái chày đang giã gạo trong tay xuống, cung kính nói "Vâng, tỷ tỷ." Đại nha hoàn thấy nàng ngoan ngoãn nghe lời, hất cằm xoay người bước Quá coi thường người khác rồi, nó nghĩ mình là ai chứ!Bích Nguyệt đang giã gạo bên cạnh nhịn không được nói nhỏ. Phúc Nhi vội vàng lấy khuỷu tay huých vào cánh tay con bé, nói- Bà cô nhỏ của tôi ơi, cô nhỏ giọng một chút, để người khác nghe thấy chúng ta lại gặp rắc Yên tìm dây thừng, đi đến sân nhỏ bên kia, trong sân chất đầy một đống củi. Vân Yên ngồi xổm xuống, bắt đầu buộc thành từng bó một, chỉ một lát sau đầu đã ra đầy mồ hôi, trên tay cũng đã xuất hiện vài vết thương do bị củi gỗ đâm. Phàm là những a hoàn có chút thân phận đều không muốn làm những việc này, nhưng Vân Yên là tiện tịch. Đúng vậy, là nha hoàn tiện tịch thấp kém nhất, là nha hoàn tiện tịch đến xách giày cho chủ tử cũng không xứng. Đến nơi này, càng khiến nàng hồi tưởng lại số phận xuất thân quyết định cuộc sống của con người như thế nào. Vì vậy, hai người Bích Nguyệt, Phúc Nhi có thể thỉnh thoảng thừa dịp không có người để oán trách, oán trách những nha hoàn coi thường họ, oán trách ông trời, oán trách xuất thân chính mình, nhưng Vân Yên vẫn không kêu rên một tiếng khi làm việc. Làm việc thì có gì không tốt? Ít nhất không phải nghĩ chuyện kiếp trước kiếp này, sẽ không còn nhớ lại những ký ức vỡ vụn về hy vọng xa vời. Dù là kiếp nào, nàng cũng không có thời gian để thương hoa than nguyệt. Đó là công việc của những tiểu thư nhà có bắt đầu chuyển từng bó từng bó một, cố hết sức khiêng vào phòng chứa củi. Quần áo bằng vải thô đã bị mồ hôi thấm ướt, nàng cũng không hề để ý. Trên khuôn mặt non nớt thanh tú không có bất cứ cảm xúc nào. Làm cho đến giữa trưa, cuối cùng cũng vất vả chuyển xong đống củi trên mặt đất. Cơm của hạ nhân trong phòng bếp cũng bị vét hết sạch, Vân Yên đành ôm một bụng rỗng quay lại phòng giã Vân Yên, qua đây, tôi và Bích Nguyệt giấu cho cô một cái bánh bao nè. Phúc Nhi lấy một bọc giấy dầu gói bánh bao từ trong tay áo Yên nhìn cái bánh bao, lại nhìn hai cô bé đều mặc quần áo vải thô. Cúi đầu mấp máy đôi môi khô nứt- Cám ơn hai người, Phúc Nhi, Bích Còn không mau đi rửa tay, mau ăn đi, nhân lúc nó còn nóng. Bích Nguyệt giả bộ trừng mắt với Vân Yên. Vân Yên mỉm cười đi tới thùng nước múc nước rửa tay. Đau như bị muối xát. Xòe tay ra xem, chi chít những vết thương mới và vết thương cũ chồng chất lên nhau. Nàng thở dài một tiếng, đôi tay này, quả là xách giày cho người ta cũng không xứng tay xong cầm lấy bánh bao, từng miếng từng miếng một ăn hết, cảm giác đói tới mức lưng dán bụng cũng giảm đi phân nửa. Nàng vội vàng tiếp tục cùng hai cô bé bắt đầu giã hai canh giờ luôn chân luôn tay trong nhà bếp đến trước giờ chuẩn bị cơm tối, ba người cuối cùng cũng nâng cái lu đựng gạo đã giã xong lên chuyển đi. Vừa đặt cái lu xuống, không kịp lau mồ hôi, bỗng nghe thấy giọng nói của quản gia vang lên bên ngoài, mọi người đều nhòm vào trong Có chuyện gì vậy?Bích Nguyệt ngó đầu ra ngoài cửa xem Chúng ta mau ra xem thế nào đi, chắc quản gia muốn giáo huấn gì Nhi vội vàng kéo Vân Yên cùng Bích Nguyệt bên cạnh. Ba người nhanh chóng chạy vào trong sân, đã có một đám hạ nhân tập trung ở đó. Một bà quản gia gầy gò đứng ở phía Đã đến đông đủ hết chưa? Sau này cứ lười biếng thế này thì định làm việc ở phủ hoàng tử thế nào?Giọng nói sắc bén của bà quản gia vang lên bắt đầu giáo Quản gia dạy bảo đúng ạ, mọi người đã đến đủ rồi ạ .Gã sai vặt đứng đầu bước lên vừa cười vừa trả lời..Quản gia nhìn đám nô tài đứng đông nghịt trong sân, ai cũng cúi gằm đầu xuống, tằng hắng một cái bắt đầu lên tiếng - Hiện tại các ngươi đứng đúng vị trí, xếp thành hàng cho ta. Nàng, Phúc Nhi và Bích Nguyệt ba người xem xét lại vị trí của nhau, cùng giúp mọi người xếp thành một Mấy ngày trước, Vạn Tuế Gia đã chỉ dụ cho các vị hoàng tử trưởng thành được mở đường xây phủ. Trong đó có kỳ chủ kỳ Tương Bạch của chúng ta – Tứ Bối Lặc và Bát Bối Lặc, đây là chuyện lớn vô cùng quan trọng. Các ngươi bình thường cũng gọi chân tay nhanh nhẹn, quy củ nên dạy cho các người các ngươi đều đã biết. Hiện tại hai phủ bối lặc vừa mới xây, lại gần nhau, đúng lúc này cần đến hạ nhân, các ngươi vô cùng có phúc, có thể vào được phủ hoàng tử là phúc khí mà bao nhiêu người mấy đời không tu được! Các ngươi tới đấy nhất định phải cẩn thận chăm chỉ, nếu không cẩn thận đầu của các ngươi!Bài giáo huấn dài đầy kích động của quản gia đã khiến các hạ nhân trong sân xôn xao hẳn Các ngươi trật tự!Quản gia quát lớn một tiếng, âm thanh như ong vỡ tổ phía dưới bỗng nhiên im Các ngươi tách thành hai nhóm, số lẻ đến phủ Tứ gia, số chẵn đến phủ Bát hạ nhân xung quanh bắt đầu báo số của chính mình, Vân Yên đứng ở giữa Phúc Nhi và Bích Nguyệt, đợi sau khi Phúc Nhi báo số chẵn thì Vân Yên chính là số lẻ, Bích Nguyệt lại là số chẵn. Ba người họ cứ ba mặt nhìn nhau như vậy rồi tự động tách ra thành hai khi giáo huấn kết thúc, hạ nhân đều tung tăng như chim sẻ quay về phòng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ngày hôm sau đến phủ hoàng tử báo danh. Nghe nói Tứ Bối Lặc và Bát Bối Lặc là hai hoàng tử trưởng thành được đương kim hoàng thượng sủng ái nhất người Phúc Nhi, Bích Nguyệt, Vân Yên trên đường quay trở lại phòng cho hạ nhân đều không nói lại căn phòng đơn sơ, vành mắt Phúc Nhi hoe hoe đỏ kéo tay Vân Yên- Vân Yên, từ nay về sau chúng ta không thể làm bạn được nữa rồi, cô phải tự chăm sóc cho chính mình đấy Không phải quản gia nói rằng hai phủ Bối Lặc gần nhau sao, có lẽ có lúc chúng ta sẽ gặp lại Nguyệt tiếp lời nói."Ừ" Vân Yên cúi đầu trả lời, yên lặng nắm tay hai Tỷ tỷ, hai tỷ cũng phải cẩn thận Nghe nói, Bát Bối Lặc nổi danh là Bối Lặc hiền đức, có phải không?Bích Nguyệt túm tay áo Phúc Hình như là vậy, chỉ là không biết chủ tử Tứ Bối Lặc của Yến Vân là người như thế nào nhỉ? Ít người nhắc tới Nhi ngước đầu lên nhìn Vân Yên. Vân Yên chỉ lắc đầu. Nàng tuy là một cô gái xuyên không, nhưng đáng tiếc chỉ là một cô sinh viên khoa học tự nhiên tốt nghiệp đại học Tam Lưu, không thông thạo lịch sử lắm. Con trai của Khang Hi lại quá nhiều, nàng cũng không rõ là ai với ai. Về phần đi đâu làm việc cho ai, Tứ Bối Lặc, Bát Bối Lặc hay Bối Lặc nào đó đều là vận mệnh do ông trời đưa đẩy, Vân Yên đã sống nửa đời người, sẽ không bị những chuyện này làm mình thấp thỏm không người vừa líu ríu nói chuyện, vửa thu dọn hành lý chỉ vẻn vẹn vài bộ quần áo chuẩn bị ngày mai rời khỏi chỗ này, cười cười nói nói đến đêm khuya mới này không ai biết được, số phận đang chờ đợi ba người phía trước là như thế nào? Thể loại Thanh xuyên, điền văn, tình cảm nhẹ nhàng, HESố chương 206“Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại. Ai, hôn lên mắt ta, che chở ta nửa kiếp lênh đênh.” —— dẫn Hiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc sắc. Nửa đời sống tại thế kỷ 21, gia đình tam lưu bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học làm một trợ lý quèn, vừa an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến nàng biết được một cô gái tầm thường mơ tưởng thứ hạnh phúc xa vời sẽ nhận được sự chế nhạo của ông Trời. Sau khi cửa nát nhà tan mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn trong tưởng tượng. Nửa đời sống tại triều Đại Thanh, dưới triều vua Khang Hi, là một nô tỳ tiện tịch tên Vân Yên trong phủ của Tứ a ca. Những cô gái Thanh xuyên, yêu hận tình thù với các a ca của nhà Ái Tân Giác La, nàng đã từng thấy. Có thể nàng không có mỹ mạo của một cô gái xuyên không, càng không có ngạo khí của một nữ xuyên không, nàng luôn luôn hèn mọn thấp đầu quỳ gối. “Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch!” Nàng hoảng sợ rút tay mình về, quỳ phục bên chân Tứ a ca Dận Chân. “Là ai” Dận Chân cúi đầu vuốt ngọc ban chỉ trên ngón tay trái của mình, “Lão Bát, lão Cửu, hay là lão Thập tứ? Hoặc là, còn có lão Thập Tam.” Nàng cứng đờ cả người, đầu ra sức dập xuống mặt đất, nước mắt nhỏ trên nền đất lạnh băng. “Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch, thật sự không xứng hầu hạ gia.” Dận Chân dùng sức kéo nàng dậy từ trên đất, ánh mắt đe doạn nhìn nàng “Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi đã là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân ta, cả đời đều là của ta.” Mỗi đêm, nàng vì hắn mài mực khoác thêm áo, thay quần áo rửa chân. Mỗi sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng nước. Nàng luôn chong một ngòn đèn nhỏ, ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài thư phòng của hắn, tiễn hắn đến phòng của những người phụ nữ khác, rồi lại chờ hắn trở về. Trong những năm tháng Khang – Ung dài đằng đẵng, nàng vẫn luôn đi sau lưng hắn một bước xa, mi mục thanh đạm đầu cúi gằm. Mà lúc đối mặt với sinh tử lại quyết tuyệt, dường như đều khiến người có ảo giác không chút nào ham sống, một người con gái bất cứ lúc nào có thể ngoảnh đầu biến mất. Có vài người giống như một chén trà xanh, uống ngày càng lâu, càng có thói quen ỷ lại. Nơi có nàng ở, chính là nhà. Tất cả mọi người đều biết, đây là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân hắn, là nha đầu buộc tại sinh mạng của hắn.

nua doi thanh tinh